Tôi thương bố lắm. Mẹ tôi sinh khó, vừa sinh tôi xong đã bị băng huyết mệnh chung ngay trên giường đẻ. Tôi nghe người ta kể lại, bố tôi nhận tin từ y tá mà ngồi thụp xuống băng ghế, ôm mặt khóc rưng rức. Vì sinh non , tôi phải nằm viện lại mấy ngày để theo dõi. Những ngày đó, bố đều chờ chực trước cửa phòng cấp cứu nhi, luôn ngóng mắt vào trong để chừng tôi. Bà nội tôi kể rằng, lần trước tiên được bế tôi trong tay, tay bố tôi luống cuống mà mắt thì rưng rưng.
Vì nỗi đau mất vợ, bố tôi lại càng thương tôi hơn vì tôi thiệt thòi. Tuổi thơ của tôi là những ngày được bố đèo ra ruộng, lên núi. Bố làm đồng thì tôi được bố đặt trong một bóng râm cùng chai nước nhỏ và một con búp bê. Ngay cả con búp bê ấy, bố cũng dành dụm lắm mới mua được cho tôi chơi.
Ở với bố 27 năm, chung cuộc tôi cũng phải đi lấy chồng . Ngày tôi cưới, bố cười nhưng mặt buồn thiu. Bố bảo tôi phải đối xử tốt với nhà chồng, thương yêu chồng. căn dặn các kiểu bố mới đi về.
Mỗi tuần, dù có bận bịu thế nào, tôi cũng về thăm bố, ở chơi với bố một ngày chủ nhật. Vợ chồng tôi không hòa thuận nên chồng tôi ít về. Bố hỏi, tôi giấu, nói anh bận công việc nên không về được.
Tôi vẫn nhớ bố hay xoa đầu tôi, hôn tóc tôi bảo tôi là công chúa nhỏ của bố. (Ảnh minh họa)
Chồng tôi tính tình đá, keo kiệt. Không hiểu sao trước đây tôi lại đồng ý làm vợ u anh, bất chấp can ngăn của mấy chị đồng nghiệp lớn tuổi. Lấy chồng rồi, muốn mua cho bố bát phở 30 nghìn, tôi cũng phải giấu giếm. Bố tôi chắc hiểu nên mỗi khi tôi mua gì về, bố đều bảo bố không thèm, bố không muốn ăn... Bố càng nói, tôi càng đau lòng. Cảm giác như tôi là kẻ bất hiếu, làm con cũng không làm tròn trách nhiệm được.
Hai năm nay, bố tôi đau bệnh liền tù tù vì tuổi cao. Mỗi khi bố tôi bệnh, chồng tôi chỉ ghé thăm, hỏi han vài tiếng, mua cho bố tôi lốc sữa là xong. Tôi thương bố, tự cắt xén tiêu, thậm chí vay mượn tiền cho bố chữa bệnh. Chồng tôi biết chuyện, chúng tôi cãi nhau suốt ngày vì tiền nong.
Tuần trước, bố tôi lại nhập viện vì đau tim. Lần này ông cần tiền để giải phẫu. Tôi hỏi vay chồng. Vay chứ không phải mượn, tôi sẽ trả lãi đầy đủ. Ấy thế mà chồng tôi lại đưa cho tôi tờ giấy điều kiện, bắt tôi đọc và kí cam kết. Cầm tờ A4 chi chít chữ, tôi bỗng thấy tình cảm vợ chồng nhẹ hẫng như tờ giấy mỏng này.
Chồng tôi bảo chỉ cho vay nốt lần này, lần sau nếu bố tôi bệnh, tôi không được can thiệp cũng không được hỏi vay tiền anh ta nữa. Rồi tôi phải giao thẻ ngân hàng cho anh ta để anh ta quản tiền nong, tránh thất thoát. Tôi cũng không được tiêu bất cứ thứ gì mà không thông báo cho anh...
Tôi cười trong nước mắt, xé toạc tờ giấy trước sự sửng sốt của chồng rồi đưa anh ta tờ A4 khác với nội dung tôi đã chuẩn bị từ lâu: Đơn ly hôn . Tôi không thể bằng lòng nổi một người chồng như anh ta. Về thôi, về ở với bố, chăm bố những ngày cuối đời để cảm nhận bình yên, còn hơn sống lây lất với một kẻ không xem bố mình ra gì. Tôi làm vậy là đúng phải không? Mong nhận được sự động viên từ mọi người.
(Xin giấu tên)






0 nhận xét:
Đăng nhận xét